Đà Lạt nhớ _ Tuấn Anh _ (Thơ)

  • PDF


Tranh: Họa sỹ ĐINH CƯỜNG

ĐÀ LẠT NHỚ !

Đà Lạt hỡi, ta xa mi từ đấy
Hàng thông gầy đưa tiễn bước người đi
Ngày biệt ly, chưa trạc tuổi xuân thì
Mà đã mất dã quỳ kia muôn thuở

Hỏi đồi thông Cam Ly còn Than Thở
Hay Tuyền Lâm còn ghi nhớ ngày thơ?
Những con đường, phố cũ trải dốc mơ
Lầu Nguyệt Vọng dệt vần thơ trách móc

Xuân Hương hỡi, liễu xanh còn rũ tóc?
Hay khóc thầm tựa Thủy Tạ  hoài mong
Nép trong sương Thanh Thủy phủ rêu phong
Cẩm Lệ hỡi, đợi trông cành sen nở?

Nghe xa xăm, tiếng thì thầm nức nở
Đợi chờ ai? Prenn khóc mãi ngàn năm
Datanla từng cơn gió  lạnh căm
Nàng xoã tóc giữa rừng xanh hoang dã

Trong trống vắng, tiếng chuông chùa vô ngã
Trầm lặng hoà, tụng tịnh những lời kinh
Linh Sơn Tự, ánh nắng toả lung linh
Thanh thoát quá, Linh Phong chùa Sư Nữ

Sáng Chúa Nhật, trắng tinh tà trinh nữ
Gót chân mềm gõ nhịp thánh đường xưa
"Nhà thờ Con Gà" ướt đẫm những cơn mưa
Đưa đón bước con chiên hiền ngoan đạo

Bùi Thị Xuân, Chi Lăng, Trần Hưng Đạo
Thềm Thăng Long vang vọng tiếng cười vui
Giữa sân trường, những mẩu chuyện chưa nguôi
Giờ tan lớp, cặp kè nhau rảo bước

Thế là hết, ta cúi đầu ngoảnh bước
Mặc cho mi cứ mãi ngước trông tìm
Để giờ đây ta khắc khoải trong tim
Hoài niệm mãi thần tiên Đà Lạt xứ...


Tuấn Anh

Skyline Drive, VA 06.22.2021

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tự Do Đà Lạt nhớ _ Tuấn Anh _ (Thơ)