Đà Lạt nguồn thơ _ (Trần vấn Lệ, Trần văn Lương, Nguyễn minh Tâm & Phanxipăng _ (Thơ)

  • PDF

Thư Hồi Âm

​Hoa đào Đà Lạt nở năm nay sớm bất thường.

Dọc theo từng vệ đường...hoa quỳ cũng mừng Tết!

Hoa không bao giờ hết trên quê hương mến yêu!

Và em thật diễm kiều mỗi ngày tôi tưởng tượng...

Năm nay chưa gió chướng, bão lớn không vào bờ.

Mỗi ngày một ngày mơ...và tương lai có thật?

Từng con ong hút mật đang vỗ cánh bay bay

Không có Đông có Tây khi đời không phân biệt!


Tôi mỗi ngày vẫn biết mình còn ở xa quê

Con đường nào cũng về, về bên kia Thế Giới!

Loài ngựa luôn đi tới, con ngựa giống con người!

Chắc anh chị bật cười nghe tôi so sánh vậy?


Trước mặt tôi nước chảy, một dòng sông thê luơng

"Sao tôi cứ nhớ thương, bởi vì tôi thương nhớ? (*)"

Thơ Thế Viên đang vỡ từng chữ từng âm thanh

Mong manh là mong manh...Hoa đào Đà Lạt rụng...


Thư em tờ giấy trắng, mực tím màu rất xưa

Em gửi tôi chắc chờ lời hồi âm thương mến.

Tôi không có mực tím để viết thư trả lời

Còn nụ hôn trên môi gửi em tình vô tận!


Ở đây nhiều hoa nắng...bởi nắng nở thành hoa!

Cuối chân mây thật xa, ôi hoa đào Đà Lạt

và hoa quỳ vàng mướt, áo dài em phải không?

Tôi viết chỉ một dòng...Dòng sông trôi trước mặt!


Tình yêu tôi:  Đà Lạt!

Tình yêu tôi là Em!

Tôi không nói gì thêm

bởi trái tim chỉ một!


Trần Vấn Lệ

(*) Thơ Thế Viên: Vì sao tôi thương nhớ?  Bởi vì quá nhớ thương!  Nên lòng tôi cô quạnh, nên hồn tôi cô đơn.  Dòng sông trôi thê luơng...

Chiều Thủy Tạ

Đưa em vào Thủy Tạ,
Leo lét ánh chiều tà,
Hò hẹn nhau lần cuối,
Ngày mai sẽ cách xa.

Dìu em vào Thủy Tạ,
Sương phớt nhẹ đôi mi,
Đốm điện treo vàng vọt ,
Cỏ tàn trải lối đi.

Bên em trong Thủy Tạ,
Từng giọt đắng cà phê,
Thay rượu nồng đưa tiễn,
Nhìn nhau dạ tái tê .

Ngày mai anh giã biệt
Phố nhỏ với trường xưa,
Xa mối tình thơ dại,
Mặc giòng đời đẩy đưa.

Trả lại cho Đà Lạt,
Những chiều lén gặp nhau,
Những môi hôn vụng dại,
Những buổi tối bên rào.

Mai anh rời phố thị,
Khi nắng ấm chưa lên,
Khi những màn sương lạnh,
Còn ôm chặt bóng đêm.

Ngồi cạnh nhau lần cuối,
Anh không nói một lời,
Âm thầm em nuốt lệ,
Thủy Tạ sầu đơn côi .

Mưa lất phất đồi thông,
Người con gái chạnh lòng,
Mắt xuôi nhìn sóng nước
Buồn chợt thoảng mông lung.

Mình em vào Thủy Tạ,
Khung cảnh cũ vô tình,
Hai tách cà phê đắng
Đứng nhìn nhau lặng thinh.

Chim lẻ bầy đơn chiếc,
Bóng tà dương hắt hiu,
Lững lờ làn khói mỏng,
Thủy Tạ buồn cô liêụ
Em chẳng hề yêu tôi !

Trần Văn Lương

Xuân về nh Dalat

Đalat! xuân về mưa có rơi!
Em ơi, thương nhớ kiếp nào vơi!
Nhớ nụ hôn đầu môi em ngọt
Anh đã làm thơ ca tụng đời

Đalat! Xuân về ôi, nhớ ghê!
Nhớ em, anh nhớ suốt đường về
Nhớ con đường nhỏ quanh hồ vắng
Nhớ buổi chiều mưa đón em về!

Đalat! xuân về em có hay
Nhớ mưa thấm ướt vai em gầy
Mưa rơi tí tách bên thềm cửa
Bong bóng tràn về vỡ đầy tay!!

Đalat! mưa hoài anh nhớ em
Mưa sa làm ướt cánh môi mềm
Giọt mưa hay mắt em mờ lệ
Anh mất tình em, lặng bên thềm!!!

Nguyễn Minh Tâm

Tương tư Đà Lạt

 

Sao quá nhớ nhung Đà Lạt
Quỳ vàng thung lũng Tình Yêu
Thác Prenn ngân thơ Hàn Mạc
Mắt nâu lóng lánh diễm kiều.

Đôi môi chao ôi mọng ngọt
Dâu tây, hồng, artichaut
Tay lướt dương cầm thánh thót
Rondo thơm phức poireau.

Gập ghềnh chuyến xe thổ mộ
Rung rinh ký họa chân dung
Lên đồi Mộng Mơ lộng gió
Trộn hòa hai giọng cười trong.

Xuân Hương hồ vương sương núi
Thông xanh ai trốn ai tìm?
Chung rượu xua tan giá rét
Mây tím quàng đôi quả tim.

Sài Gòn, 1.X.2017

Phanxipăng

Bạn đang theo dõi trang: Thơ Tạp Ghi Đà Lạt nguồn thơ _ (Trần vấn Lệ, Trần văn Lương, Nguyễn minh Tâm & Phanxipăng _ (Thơ)